:: Lời Nói Đầu ::

 

Kể từ ngày chúng ta rời bỏ quê hương vào năm 1975. Vì còn trân quý ân tình của những người con gái cùng theo học dưới mái trường có tên gọi "Nữ Trung Học Hồng Đức" nên chúng ta mới tìm đến nhau trong tình thân để ôn lại những câu chuyện của một thời tuổi trẻ tưởng chừng đã quên đi vì nợ cơm áo. Các bạn đã hưởng ứng lời kêu gọi, nỗ lực hợp tác, hỗ trợ tinh thần, giúp đỡ chúng tôi tổ chức những buổi họp mặt cũng như thực hiện trang “Web Page” này.

Ba mươi năm dâu biển cuộc đời, gian truân, tân khổ, thăng trầm đủ nỗi. Ba mươi năm con suốt thời gian lạnh lùng gõ nhịp cho đời sống trôi đi. Nhưng hình ảnh và những âm thanh ngày cũ vẫn rỡ ràng hiển hiện, vẫn ầm ì miên viễn như sóng thủy triều, ngày đêm đồng vọng những lời thôi thúc trong đáy sâu tâm tưởng mỗi chúng ta. Hình ảnh và những âm thanh tươi mát màu xanh quá khứ của chuỗi ngày cùng chung học chắc không ai quên được dù có muốn quên, không ai không nhớ dù không muốn nhớ. Phải, chúng ta không thể nào quên cho dù lưu lạc đến bất cứ nơi nào, trôi dạt tới tận chốn địa đầu hoang thổ nào, hình ảnh cùng những âm thanh thủa ấy vẫn xôn xao réo gọi ta về, tìm lại suối nguồn hạnh phúc trên cánh đồng hoa tươi nở kể từ những tháng ngày của tuổi niên thiếu nơi thành phố Đà Nẵng dấu yêu.

Cánh đồng trải hoa dĩ vãng ngào ngạt hương thơm đó đã cho ta bao nhiêu cảm xúc dịu dàng nhưng mãnh liệt mỗi lần nhắc nhớ. Nơi thành phố đó, dưới mái trường xưa. Nhớ bầu trời, nắng hiền và gió mát biển khơi. Nhớ rặng phi lao rì rào lả ngọn, mây trắng phiêu du trên nền xanh bích ngọc... Hỏi làm sao phai nhạt được, làm sao quên lãng được? Bởi khi muốn quên lại là lúc nhớ thật nhiều, cho dù bây giờ tuổi đã hoàng hôn. Trong mơ vọng, ta như nghe được rõ ràng từng giọng thân quen, từng tiếng cười đùa ròn rã, những âm vang tươi vui náo nhiệt của sinh hoạt học đường mà ta cũng là một thành phần tích cực.

Làm sao gom góp được tất cả những kỷ niệm thương yêu đằm thắm ấy từ đám bạn bè lưu lạc ngàn phương? Những kỷ niệm ngọc ngà trong sáng mỗi người trong chúng ta đều có một phần ôm giữ, hãy đem ra tất cả từ đáy ngăn quá khứ, phủi cho sạch bụi thời gian, chắp vá lại cho liền lặn và trải bầy cho mọi người chiêm ngưỡng.  

Những giòng chữ này là gói ghém tâm tình, sự rung động và cảm nghĩ chân thực của các "Nữ Sinh Trường Nữ Trung Học Hồng Đức". Tâm tình và cảm xúc của những mảnh đời đã sinh ra trên miền đất quê hương nghèo khó và bất hạnh, là chứng nhân nhỏ bé trong giai đoạn lịch sử đau thương của dân tộc.  Đây không phải là tác phẩm văn chương của những người cầm bút chuyên nghiệp.  Mà chúng tôi chỉ dám khiêm nhượng coi là món quà lưu niệm có giá trị tinh thần quý báu với những người trong cuộc, xin trang trọng gửi đến qúy vị với ước mong nhận được chia xẻ, cảm thông và tha thứ cho những vụng về, sơ sót cả hai mặt, nội dung và kỹ thuật. Ngoài ra cũng xin cám ơn các tác giả thành danh đã cho phép chúng tôi được trích đăng những sáng tác của mình trong trang "Web" này.

Trân Trọng