|
***
VÀI D̉NG TƯỞNG NHỚ ***
TIẾC
THƯƠNG CÔ GIÁO

h́nh
cắm trại của lớp 12C - cô Khuê đứng (tóc cột 2 đuôi 2 bên)

THẦY - CÔ
Không con cái,
không thu nhập, chỉ với một ít tiền dành dụm nhỏ nhoi…bao năm
qua thầy - cô của chúng tôi sống thanh cao và hạnh phúc trong sự
quư trọng của bao lứa học tṛ.
Trường Nữ
trung học Hồng Đức Đà Nẵng không c̣n, “ngôi nhà xanh” trong con
hẻm nhỏ yên tĩnh ở đường Hải Pḥng của thầy Nguyên - cô Khuê trở
thành nơi hội tụ, nơi t́m về của những học tṛ xa xứ, xa quê…
Cô đau ốm
nhiều năm… nhưng gương mặt lúc nào cũng tươi, ánh mắt lúc nào
cũng sáng, bệnh tật với cô h́nh như là bạn, không phải là kẻ thù.
Thầy chăm sóc
cô thật chu đáo, họ lặng lẽ chăm sóc nhau, chăm chút t́nh yêu
dường như năm tháng chưa hề làm vơi chút nào của hai người.
Sáng 24/7
bệnh cô trở nặng. Giây phút cuối ở bệnh viện thật đau xót nhưng
cô ra đi nhẹ nhàng,thanh thản, gương mặt vẫn tươi…
“Thoa cho cô
chút son môi… Thay giúp thầy cho cô bộ áo quần cô thích… Thầy
muốn chỉ hoa và hoa quanh chỗ cô nằm…”, những yêu cầu của thầy
làm chúng tôi rơi nước mắt…
Ôi t́nh yêu
của Thầy-Cô ! Ôi thầy Nguyên đáng kính!
TRỊNH NHƯ THUỲ

Thương tiếc Cô giáo
Lê Khắc Ngọc Khuê
Trường Nữ
Trung Học
Hồng Đức Đà Nẵng
Cô ơi,
Tiễn cô đi, nắng
vàng phai – Đà Nẵng –
Sydney buồn
– sũng ướt những chiều Đông –
Giờ Địa lư - Hồng
Đức xưa - chừ nghẹn ngào trong kư ức.
Vẫn c̣n đâu đây,
Sương mù Luân Đôn
lăng đăng
về ngang qua kinh thành
Paris hoa
lệ,
Để ngậm ngùi ch́m xuống đáy sông
Seine.
Ngày, hoang mạc
Gobi cát mịt mù gió cuốn,
Đêm, Ngũ Đại Hồ
sóng sánh bóng trăng soi.
Phải không cô?
Dù Cửu Long, Hồng
Hà hay ḍng Amazone bí ẩn,
Dù Hương giang, Thu
Bồn hay êm ả nước sông Nil,
Cũng gọi nhau về
hóa thân vào biển lớn.
Và Cô - ḍng sông
xanh đă chảy cạn ngọn nguồn –
Thôi cô nhé,
Hăy thênh thang
bước khẽ,
Chân trời xa- ngàn
cỏ hoa - rộng mở,
Đón Cô về - mảnh
khảnh - giữa hư không.
Học tṛ Cao Thanh
Dung
Sydney 24/7/2010

CÔ GIÁO TÔI
Là dân ban
C nhưng tôi không thích Sử Địa, đối với tôi chỉ là những con số
khô khan và những địa danh xa lạ. Hai năm lớp 10 và 11 tôi học
với Cô Thầy tôi, Sử Địa không c̣n như tôi nghĩ, đằng sau những
năm tháng là cả một kho tàng dựng nước và yêu nước, đằng sau
những địa danh xa lạ là cả một thế giới mênh mông đang chờ đón
con người.
Tôi c̣n
nhớ ngồi trong lớp học nh́n ra sân trường đầy những cây bạc hà
xanh mướt, tôi thả hồn lên mây theo tiếng giảng bài của thầy cô,
ḷng mơ ước một ngày nào đó được đăt chân đến những vùng đất xa
lạ đầy quyến rũ ấy.
Ra trường
gia đ́nh chọn cho tôi ngành Sư Phạm, nhớ tới thầy cô tôi tự nhủ
ḷng sẽ cố gắng truyền đạt cho các học tṛ tôi tất cả kiến thức
và tâm huyết của ḿnh.
Tháng tư
năm 75 đến cả nước chạy loạn, gia đ́nh thất lạc, chị em tôi 11
người ở Đà Nẵng với ngoại già 80 tuổi, ba mẹ tôi kẹt lại ở Sai
G̣n. Đà Nẵng lúc đó đầy những tin đồn người sống kẻ chết. Một
buổi trưa tôi nghe tiếng chuông cửa, th́ ra Thầy Cô tôi nghe tin
đồn cả gia đ́nh tôi thiệt mang nên đi t́m, khi thấy tôi mở cửa,
Cô tôi rưng rưng nước mắt vừa cười vừa nói “Cô mừng quá được
biết em và gia đ́nh an toàn, thôi Thầy Cô về”
Câu nói
ngắn gọn của buổi trưa Tháng Tư năm 75 vẫn nằm măi trong trí nhớ
tôi
Và một lần
nữa Thầy Cô lại cho tôi cảm nhận mới về con đường Sư Phạm của
tôi. Thầy Cô tôi không chỉ cho học tṛ kiến thức tuyệt vời mà
c̣n cho chúng tôi cả một ḷng thương yêu tha thiết. Sau khi ra
trường tôi đi dạy được vài năm, cái nghề dạy “Văn chương” sau
năm 75 sao mà khó quá, những năm đầu dạy ca dao tục ngữ th́ tôi
c̣n dạy được, nhưng năm sau phải dạy văn chương “cách mạng” mỗi
lần lên bục giảng tôi có cảm tưởng lên đọan đầu đài. Làm sao
tôi có thể hiên ngang giảng cho các em: “Từ ngày có cách mạng
đời sống tốt đẹp hơn, cơm no áo ấm”...
Khi cha,
mẹ các em đang ở trong các trại cải tạo không biết sống chết ra
sao… Tôi biết tôi đang nói láo và chắc các em cũng biết điều đó.
Tôi bỏ dạy! Tôi rời xa quê hương tha phương cầu thực, mỗi lần có
dịp về thăm quê nhà lúc nào tôi cũng t́m về thăm Thầy Cô tôi.
Căn nhà nhỏ của Thầy Cô là một mái ấm chung cho những học tṛ xa
xứ như tôi.
Một lần
nghe cô trở bệnh nặng tôi và các bạn lo lắng bồn chồn rất may
lần đó cô qua khỏi. Tôi biết rằng có ngày Cô rời xa chúng tô
inhưng tôi cứ cầu mong cho ngày đó thật xa.
Cô tôi đă
ra đi nhẹ nhàng như một cánh én với nụ cười thanh thản trên môi.
Ngôi nhà Xanh trong con hẻm nhỏ của cô tôi sẽ măi măi vẫn là nơi
chốn t́m về của những học tṛ xa xứ, xa quê.
CA 7/26/2010
Thùy Nhung 12C 72-73 |