|
Ba
mươi năm, có một ngày.
Cô
Châu Yến Loan
Cựu
Giáo viên
trường
NTH Hồng Đức-Đà Nẵng.
Từ
tháng 9-1975 trường Nữ trung học
Hồng Đức chính thức bị xoá tên
trong danh sách các trường Trung học
của thành phố Đà Nẵng, cho măi đến
hôm nay 06 tháng 11-2005, sau hơn 30 năm xa cách,
lần đầu tiên, các nữ sinh của trường
tổ chức buổi họp mặt để
"Nhớ ơn thầy cô".
Địa
điểm tập trung nằm tại một
khu vực mới mở của thành phố, mà
cô th́ từ sáu năm nay kể từ ngày
về hưu, ít có dịp đi đâu, cứ
quanh quẫn trong nhà, nhiều lắm là đi
chợ gần thôi. Mỗi khi cần ra
đường đă có thầy Dũng làm tài
xế xe máy, cứ ung dung ngồi lên xe là
tới nơi rồi, có ǵ phải lo nữa
đâu. Nhưng hôm nay th́ không dễ dàng như
vậy, v́ thầy Dũng vào Sài Ṣn thăm con
từ mấy tuần trước, đến
nay vẫn chưa về, "người hướng
đạo tin cẩn" vắng mặt,
thế là cô phải lo đi trước để
t́m địa chỉ. Đă biết pḥng xa như
vậy mà loanh quanh ngơ này lối nọ cũng
mất hết 30 phút mới tới được
điểm hẹn, đúng 16 giờ 30 cô đă
đến nhà hàng Hoa Sen số 196 đường
3 tháng 2, phường Thuận Phước, thành
phố Đà Nẵng. Trên đường, cô
cứ nghĩ là ḿnh đi sớm không vội
ǵ, cứ thong thả mà đi cho an toàn v́
dạo này xe cộ đông đúc, chạy
ẩu lắm, nhưng khi đến nơi,
mới thấy có nhiều giáo viên và học
sinh c̣n đến sớm hơn cô, may mà không
trễ là tốt rồi chứ cô mà đi
trễ th́ quê với học sinh lắm lắm!
Vừa
vào cổng, đă có các em trong ban tổ
chức đứng sẵn để tặng
hoa và đón chào các thầy cô, bè bạn
đến tham dự lễ. Gặp nhau, mọi
người tay bắt mặt mừng, ai cũng
hân hoan vui vẻ, những lời chào hỏi ân
cần, những câu chuyện hàn huyên tâm
sự của những người lâu ngày
mới gặp lại nhau, những nụ cười
không ngớt nở trên môi.
Ba
mươi năm, có một ngày, hôm nay đúng
là ngày hội của thầy cô và học sinh
trường Nữ trung học Hồng Đức
nên ai cũng chưng diện bảnh bao. Nam th́
sơ-mi đủ các màu, có thầy c̣n
thắt thêm cà vạt cho nghiêm chỉnh, nữ
chỉ vài ba người mặc đồ tây,
váy đầm c̣n đa số áo dài nhưng không
phải là "áo trắng đơn sơ
mộng trắng trong" đồng phục
của các nữ sinh trung học thuở nào mà
là những bộ áo dài sang trọng muôn màu,
muôn vẻ, bởi v́ giờ đây họ
đă là những giáo viên, kỹ sư, bác sĩ,
nữ doanh nghiệp tài ba, thậm chí có người
đă lên chức bà nội, bà ngoại
rồi, chẳng ai c̣n sợ thầy Tổng Giám
thị Cung Thế Mỹ bắt về nhà thay
áo mới được vào học nữa,
cứ tha hồ mà chọn màu sắc, bông hoa
cho thoả thích.
Các
cô giáo trang phục rất đẹp: cô
Ngọc Thanh duyên dáng trong bộ áo dài nhung màu
tím Huế, cô Bích Thảo áo vole kẻ sọc
xéo đậm nhạt xen nhau rất hài hoà, cô
Tuyết Anh áo h́nh lập thể màu nâu
thẫm đậm đà, cô Yến Loan dịu
dàng với áo dài xanh màu cốm điểm hoa
đen v.v..., nữ sinh c̣n đẹp hơn : Xuân
Thương và Trần thị Ư, hai nhân
vật quan trọng trong ban tổ chức
lễ, rực rỡ hơn ai hết. Xuân Thương
áo dài gấm Thượng Hải màu xanh nước
biển lấp lánh hoa mai vàng dưới ánh
đèn thật lộng lẫy, Trần Thị
Ư, áo màu đỏ thẫm vẽ kim tuyến lóng
lánh sang trọng.
Trước
khi vào pḥng họp là tiết mục quay phim,
chụp ảnh lưu niệm ngoài sân nhà hàng.
Thế là có người chọn đứng
chỗ này, người muốn ngồi chỗ
kia cho gần thầy cô, bạn bè của ḿnh.
Tuy không chút ồn ào, lộn xộn như
hồi c̣n đi học v́ tất cả đều
ở vào lứa tuổi "trung niên"chững
chạc lắm rồi, nhưng cảnh đó
trong khoảnh khắc đă đưa cô
trở về những buổi chào cờ,
những khi dự lễ trên sân trường
Hồng Đức thân yêu cách đây hơn 30
năm trước. Ngày ấy, mỗi khi
xếp hàng các em thường tranh nhau chỗ
đứng, em thích đứng trước
để nghe, nh́n cho rơ, em muốn đứng
sau có bóng mát bạch đàn hay nấp lưng
bạn để nói chuyện riêng khỏi
bị cô nh́n thấy, em này đùn đẩy
em kia chẳng ai chịu nhường ai, có khi
phải rất lâu mới ổn định
được đội ngũ, khiến cô
giận hờn quở trách các em, nhưng
giờ đây hồi tưởng lại,
thấy nhớ vô cùng!
Ảnh
đă chụp xong, đến giờ vào
họp, mỗi người cứ theo số
ghế ghi trên mẫu giấy nhỏ đă
nhận khi vào cổng mà t́m chỗ ngồi
của ḿnh, thầy tṛ quây quần bên nhau thêm
gần gũi, thân mật.
Pḥng
họp được trang hoàng bằng
những lẵng hoa tươi thắm và
tấm biểu ngữ màu xanh da trời mang ḍng
chữ thân thương" Chào mừng ngày
nhà giáo Việt Nam 20-11. Gặp mặt thầy
cô giáo và học sinh Nữ trung học Hồng
Đức 1968-2005 " gợi
một không khí trang nghiêm mà ấm áp nghĩa
t́nh.
Buổi
lễ bắt đầu, toàn thể nữ sinh
lên hát bài "Bụi phấn " chào
mừng thầy cô, kế tiếp, Xuân Thương
nói lư do buổi họp mặt, giới
thiệu chương tŕnh và thành phần tham
dự lễ. Đây là phần gây xúc động
nhất cho mọi người v́ trong số giáo
viên Hồng Đức có những thầy cô
đă vĩnh biệt cuộc đời như
cô Huệ Giám học, cô Kỳ, thầy Cư
dạy Pháp văn, thầy Cảnh dạy
Sử Địa, thầy Cung Thế Mỹ
Tổng giám thị, thầy Ngọc tài vụ,
có những thầy cô sống xa quê hương
đă vài chục năm rồi. Tại Đà
Nẵng trừ một số ít người v́
trở ngại riêng không đến được
như cô Thanh Xuân, thầy Chỉnh, thầy Dũng...,
hầu hết giáo viên có mặt trong buổi
họp này.
Các
thầy cô lần lượt lên máy micro
tự giới thiệu sơ lược về
ḿnh với đồng nghiệp và học sinh
như họ tên, năm về trường, môn
dạy và những việc làm
sau khi trường giải thể đến
nay.
Về
phía học sinh, chỉ có một số người
đại diện cho mỗi khoá đến
tham dự, chứ chưa đủ điều
kiện tập họp đông đủ.
Từng nhóm cũng đă lên giới thiệu
khoá học của ḿnh. Đặc biệt, có
mấy nam sinh trước kia học cùng
lớp với các nữ sinh năm đầu
tiên của trường Hồng Đức
từ Phan Châu Trinh chuyển sang cũng đến
chung vui.
Từng
cá nhân "tŕnh diện"xong, Trần
Nguyễn Ngọc Anh, tha thướt trong bộ
áo dài xanh lam nhạt vẽ hoa cúc màu đen,
trang nhă mà rất nổi, đọc lời
khai mạc. Bằng cách nói từ tốn,
trịnh trọng, đầy t́nh nghĩa, em
thay mặt cho toàn thể nữ sinh Hồng
Đức nói lời tri ân thầy cô,
những người đă trang bị cho các em
vốn tri thức và nhân cách để các em
vững vàng bước vào đời. Dù làm
bất cứ ngành nghề ǵ hay sống
bất cứ nơi đâu trên trái đất
này, các em vẫn luôn luôn tự hào v́ ḿnh
đă sống một cách đàng hoàng, không
phụ ḷng mong ước của thầy cô và
hiện nay, một số các em chọn ngành giáo
viên cũng đang tiếp bước thầy
cô trên con đường trao dồi kiến
thức và nhân cách cho thế hệ tương
lai như các thầy cô đă từng vun
trồng cho các em ngày trước.
Sau
diễn văn khai mạc, Trần thị Ư lên
chào mừng các thầy cô và học sinh
Hồng Đức về dự họp. Với
tư cách là một thành viên của ban tổ
chức, em mong ước lần gặp gỡ
này sẽ là nhịp cầu nối lại
mối quan hệ giữa thầy cô, bè bạn
đă xa cách bấy lâu nay.
Tiếp
tục chương tŕnh là phần đọc
thư của giáo viên và học sinh từ nước
ngoài gởi về. Cô Ngọc Thanh được
chọn mặt gởi vàng để đọc
thư của cô Mộng Hoàn v́ cô Thanh có
giọng Huế ngọt ngào giống cô
Mộng Hoàn. Biết bao t́nh cảm tha thiết
của một nhà giáo nơi đất khách quê
người dành cho đồng nghiệp, cho
học sinh, tỏ bày trong thư của cô
thật là cảm động.
Trần
thị Em đọc thư của Hoàng Thuỳ
Nhung ở Canada v́ Em vừa là bạn thân
của Thuỳ Nhung vừa là người
trợ thủ đắc lực của Nhung,
giữ nhiệm vụ liên lạc giữa Nhung
với thầy cô và bạn bè tại Đà
Nẵng suốt mấy năm nay. Và c̣n
nhiều bức thư khác của học sinh như
thư của nhóm cựu học sinh Nữ trung
học Hồng Đức tại Houston Texas, thư
của Trương thị Kim Chi ở Mỹ,
của Tuyết Phan ở Belgique. Trong thư các
em đều không quên mái trường thân yêu
nằm trên đường Thống Nhất có
cái dốc cao cao dẫn vào cổng, có
những hàng bạch đàn đong đưa
trong gió, những tà áo trắng trinh nguyên
thấp thoáng trong sân trường và biết
bao kỉ niệm khó quên của tuổi
học tṛ vô cùng tinh nghịch mà rất đáng
yêu.
Em
th́ nhớ có lần cả lớp bị
phạt v́ cười trêu chọc thầy khi
bắt gặp thầy đang giảng bài mà
đưa mắt nh́n theo một bóng hồng
thoáng qua ngoài cửa sổ, nhớ khi lười
biếng không thuộc bài th́ van vái cô đau,
thầy bịnh, nhớ những buổi
trốn học đi tập văn nghệ, làm
bích báo hay đi quyên tiền cho Ban Xă hội.
Em
lại nhớ trong giờ Triết v́ măi mê
ngắm mái tóc và dáng người thanh thanh
với chiếc áo dài đẹp của cô mà
không biết cô đă giảng những ǵ,
nhớ giờ ra chơi th́ không đi ăn hàng
mà đợi đến giờ vào lớp
mới lén trốn đi để khỏi
bị kêu lên bảng làm bài tập. Nhớ
những lần bị phạt lượm rác
trong sân trường, cả đám cứ lang
thang bên cổng đường Thống
Nhất để ŕnh rập mấy đứa
con trai trong quán bên kia, chẳng may bị
thầy Tổng giám thị nh́n thấy,
phạt quỳ ngay tại chỗ, ê mặt quá
chừng... v…v… Nhớ ơi là nhớ!
nhắc sao cho hết những kỷ niệm xưa,
tất
cả đă góp vào làm sống lại h́nh
ảnh ngôi trường Hồng Đức thân
thương ngày nào, nay chỉ c̣n trong kư
ức.
Các
em cũng lấy làm tiếc v́ không gian xa cách,
không được hiện diện tại
buổi lễ này, nhưng các em luôn hướng
về trường cũ, thầy xưa
với tấm ḷng biết ơn sâu sắc
những người đă dạy dỗ các em
nên người và nhất là đă cho các em
một thế giới niên thiếu mộng mơ
với nhiều sắc màu tươi đẹp.
Xen
vào giữa các tiết mục là những
lần bốc thăm xổ số rất
hồi hộp, hấp dẫn, giải thưởng
là những món quà đơn sơ nhưng
đậm đà ư nghĩa.
Trong
buổi họp mặt thân mật này, mọi
người, ai cũng muốn nói ra những
điều ôm ấp trong ḷng bấy lâu nay chưa
có dịp thổ lộ, hoặc bằng câu thơ,
bài
hát để tỏ bày t́nh cảm của ḿnh
cùng thầy cô, bè bạn. Mỗi người
một cách thể hiện làm cho buổi
tiệc càng thêm phong phú. Thầy Hạt
dạy môn Công dân, nay đă là một luật
sư nổi tiếng của Đà Nẵng, tuy
tuổi ngoài 60 mà vẫn giữ được
phong độ trẻ trung vui nhộn như ngày
nào. Thầy phát biểu rất chân thành, dí
dỏm, nhất là bài thơ của thầy
mới sáng tác về trường Hồng
Đức, làm cho cả pḥng cười lên
vui vẻ. Cô Oanh dạy môn Vật lư, vợ
của thầy Tú dạy Văn, đôi uyên
ương đă cùng nhau xây tổ ấm dưới
mái trường Hồng Đức thân yêu năm
nào, bây giờ đă lên chức "ôn mệ"
rồi. Cô Oanh đóng góp một tiết
mục ngâm thơ khá đặc sắc
bằng giọng Huế ngọt ngào, sâu
lắng. Xuân Thương hát bài "Mưa"
của Phù Chí Phát để ôn lại t́nh
sử của chàng với một nàng Hồng
Đức thuở xưa. Trần Minh Thuấn
đại diện nhóm nam sinh Phan Châu Trinh
nhắc lại những kỷ niệm êm đềm
của một thời tuổi trẻ yêu thương.
Thuấn kể rằng bạn em có người
đă ví Phan Châu
Trinh-Hồng Đức
là hai người t́nh, c̣n ngă tư Thống
Nhất-Lê Lợi
là nhịp cầu ô thước bắt ngang.
Nhớ những lần ngồi trong lớp
học của trường Phan Châu Trinh mà
mắt cứ nh́n qua Hồng Đức,
nhớ khi lẽo đẽo theo chân "ai"
mỗi buổi tan trường, nhớ
những chiều lang thang t́m"áo trắng"
mà quên cả lối về. Thuấn c̣n đọc
tặng một bài thơ nồng nàn t́nh yêu
trong sáng, thuỷ chung cho dù đă trải qua 30
năm xa cách:
|
Ba
mươi năm mới gặp lại
nhau,
Đời
bước chông chênh những nhịp
cầu,
Anh
vẫn ngồi mơ về dáng liễu,
Em
vẫn là người trong Bích câu. |
Cảm
động trước t́nh yêu chân thành mà các
anh PCT dành cho các em Hồng Đức ngày
ấy, Phạm thị Lộc, cô nữ sinh có
giọng ca vàng, đă đáp lại bằng bài
hát "Ngày xưa Hoàng thị" vô cùng
truyền cảm.
Trong
bài kư sự "Nối ṿng tay nhỏ",
Thuỳ Nhung tỏ ư boăn khoăn về
những buổi họp mặt ở nước
ngoài, Phan Châu Trinh lúc nào cũng chơi "trội"
hơn các trường khác, kể cả
Hồng Đức của ḿnh, thế nhưng
hôm nay t́nh thế đă khác rồi Nhung ạ,
tại quê nhà, giờ đây, chẳng phải
các anh PCT đă lên trước công chúng thú
tội "trộm yêu, thầm nhớ"
nữ sinh Hồng Đức mà lắm kẻ
chẳng may mắn để được
lọt vào mắt xanh của các em đó hay sao?
Thật là "Dă tràng xe cát biển Đông,
nhọc nhằn mà chẳng nên công cán ǵ",
tội nghiệp cho những anh chàng hằng ôm
một mối t́nh đơn phương lăng
mạn mà thật ra cũng rất trong sáng,
dễ thương chứ không dễ ghét tí nào!
Vậy
là hơn bên đó lại thua bên này, thế là
huề cả làng, chẳng c̣n ai "trội"
hơn ai nữa, cần ǵ ấm ức
phải không Nhung?
Cứ
thế, bài hát nối tiếp bài hát, câu thơ
nối tiếp câu thơ, không khí buổi
tiệc càng lúc càng hào hứng, sôi nổi,
nhiều giáo viên và học sinh c̣n muốn
đóng góp bao nhiêu tiết mục đặc
sắc nữa, nhưng "ngày vui ngắn
chẳng đầy gang" ai c̣n biết đến
thời giờ đă trôi qua, bỗng nhà hàng
thông báo đến lúc phải trả pḥng, ai
cũng tiếc vô cùng!
Thầy
Dũng từ Sài G̣n điện về dặn
cô thay mặt thầy đọc bài thơ
"Ngôi trường đă mất" để
tặng giáo viên và học sinh Hồng Đức
nhưng do buổi họp kết thúc vội vàng,
cô không thực hiện được.
Phần
cuối chương tŕnh đành gác lại, toàn
thể nữ sinh lên hát bài "Quê hương"
chào tạm biệt.
Thầy
tṛ chia tay nhau ra về mà ḷng ngập tràn
luyến tiếc.
Cô
Châu Yến Loan
190
Trưng Nữ Vương -Đà Nẵng
ĐT:
0511-816819
Email:
dungloan45@yahoo.com

Thư
Thầy Thái-B́nh-Dương
********
Thư
Thầy Đỗ-Nguyên gởi học tṛ xưa
Đà
nẵng 8 tháng 11 năm 05.
Các
em thân mến,
Chiều
Chủ nhật 6 tháng 11 vừa qua, các bạn
của các em ở ĐN đă tổ chức
một buổi họp mặt thầy cô
Hồng Đức rất trang trọng và thân
mật. Buổi lễ gây ấn tượng và làm
cho chúng tôi thật xúc động khi được
nghe các em nhắc nhở lại những kỷ
niệm của hơn ba mươi năm
về trước.
Ở bên nhà lâu nay cũng có những
cuộc họp mặt riêng rẻ từng
lớp hoặc liên lớp không có một
cuộc gặp gỡ toàn trường (dù
chỉ trong tính cách tượng trưng)
với các thầy cô của trường cũ
như vừa rồi th́ thật là đặc
biệt. Chúng
tôi được biết đó là do đề
xuất và ư tưởng của các em ở
hải ngoại. Những
bức điện thư của các em với
lời lẽ chân thành đă được
đọc lên trong buổi lễ làm co chúng ta
cảm thấy được gần gũi
với nhau.
Chúng
tôi vẫn b́nh thường.
Mến chúc gia đ́nh các em may mắn và
hạnh phúc.
Thầy
Đỗ Nguyên.
 
Thư
cô Trần Ngọc Thanh về ngày “ 30 năm
nhớ ơn thầy cô”
Nov
07, 2005
Các
em thương nhớ,
Không
thể nói hết được những
cảm xúc cuả thầy cô cũng như các
em Cựu Nữ Sinh Hồng-Đức vào
chiều qua, buổi họp mặt
được tổ chức rất chu
đáo và đầy t́nh cảm.
Cô đă rất hân hạnh đọc
bức thư chị Phan Mộng Hoàn gửi
về thăm hỏi và chúc mừng thầy tṛ
NTH HĐ, lư do để CHS PCT chọn cô đọc
bức thư của chị Phan Mộng Hoàn v́
cô người Huế giống chi Hoàn (chắc
các anh PCT đă chuyển h́nh ảnh và có
thể cả âm thanh sang bên ấy rồi).
May là bức thư chị Hoàn viết
mặc dù đầy t́nh cảm nhưng âm
sắc vui vẻ, dí dỏm: chứ nếu không
cô đă không thể đọc hết
được, bởi v́ không khí của
buổi họp mặt và ư nghĩa của nó
đă làm cho mọi người cảm động
lắm rồi.
Sau
khi đọc bức thư cuả cô Mộng
Hoàn, cô phát biểu suy nghĩ của cô về
buổi họp mặt này:
Đây là cuộc họp mặt vượt
thời gian và không gian của thầy tṛ trường
NTH HĐ; vượt thời gian v́ đă 35 năm
giờ mới có cuộc họp mặt đầy
đủ và bài bản như thế và vượt
không gian v́ đây là buổi họp mặt
tiếp sau cuộc Hội ngộ PCT HĐ ở
Cali, ư tưởng về việc tổ
chức này là sự liên kết vượt không
gian của người tâm huyết trong và ngoài
nước. Tất
cả cựu giáo sư và cựu nữ sinh
Hồng Đức đều hết sức
cảm ơn t́nh cảm và công sức của
cựu GS PCT-HĐ ở hải ngoại nói chung và
chị Mộng Hoàn nói riêng cùng các em học
sinh luôn nhớ đến ngôi trường
Nữ TH thân yêu tuy trên thực tế ngôi trường
đó đă không c̣n nữa. Thế nhưng
trong tâm tưởng chúng ta những người
đă từng sống và sinh hoạt trước
75, ngôi trường NTH vẫn luôn luôn tồn
tại và sự tồn tại đó nhiều
khi c̣n ư nghĩa hơn nhiều.
Những
bức thư của Thuỳ Nhung, Kim Chi,
Tuyết Phan và nhóm cựu nữ sinh NTH HĐ nk
71-72 tại Houston Texas đă làm nhiều người
rưng rưng nước mắt khi đọc
kỹ.
T́nh
cảm với thầy cô bạn bè và ngôi trường
cũ của các em làm mọi người
rất cảm động và hết sức trân
trọng. Mong các
em giữ măi ḷng yêu trường, yêu quê và luôn
luôn thành đạt trong cuộc sống.
Cô
Thanh.
TB:
Mắt cô ngày càng đỡ hơn, chắc
một hai tháng sau sẽ ổn định.
Cám ơn các em đă lo lắng cho cô.

H́nh
ảnh Ngày Nhớ Thầy Cô
|